Làm từ thiện có tốt không, có xấu không?

Làm từ thiện có tốt không có xấu không?

Làm từ thiện có tốt không, có xấu không?

Nếu đọc HẾT bài viết này, BẠN là NGƯỜI SỐNG SÂU SẮC, KHÔNG HỜI HỢT!
Đây là câu hỏi mà nhiều người tự hỏi cũng như đã đặt ra nhiều cho những người làm từ thiện trong đời sống. Nó tồn tại những nghi hoặc trên toàn cầu.
Việc ăn chặn, tham nhũng tham ô tiền bạc của cải liên quan đến từ thiện, các suất ăn đã khiến nhiều người nổi giận cũng như đẩy nhiều người vào tù tội bởi sự tham lam trong mỗi người.
Nếu lòng nhân ái là căn nguyên khởi động mọi suy nghĩ hay hành động từ thiện giúp đỡ người khác thì đó là một niềm hạnh phúc cho bạn.
Nhưng lòng nhân ái hay thiện từ tâm có ranh rới nhầm lẫn hay không?
Có bao nhiêu sự đố kị ở đó, có bao nhiêu sự trốn tránh ở đó? Và có cả sự cầu xin được cứu rỗi, được sám hối hay mong muốn thể hiện của bản thân con người trong các hoạt động thiện nguyện.
Nếu một sự thiện nguyện đòi hòi sự đánh đổi bù đắp lại tức là không còn tự nguyện làm việc thiện nữa.
Có nhiều người nghèo khổ đã lười hơn, ỷ lại và luôn chông chờ từ thiện, tranh cướp đố kị, đòi hỏi thậm chí văng tục khi nhận đồ từ thiện hoặc k nhận dc như ý. Vậy ai là tác giả của những nghiệp chướng này?
Tất cả chúng ta.
Đó là câu trả lời tốt nhất. Tại sao lại như vậy?
Mỗi người sinh ra đều có một hoàn cảnh khác nhau tương đối, việc người này nhận được sự giúp đỡ, người kia thì không sẽ tác động đến đời sống của họ. Dù tích cực hay tiêu cực thì đó đều là sự tác động có ảnh hưởng thực sự.
Khi chúng ta giúp đỡ một người khó khăn hoặc 1 tình huống bất ngờ, họ sẽ có thể cảm kích mà sống tốt hơn, cũng có thể nảy lòng tham để sinh ra sự đòi hỏi.
Lần 1 cho thì đáng quý
Lần 2 cho thì vui vẻ
Lần 3 cho thì có thẻ bắt đầu thờ ơ hoặc mong muốn lần sau lại đến nhé.
Tâm lý chờ đợi, mong cầu xuất hiện. Mức độ tự lực tự vận động sẽ bắt đầu giảm xuống
Lần 4 5 6 mức độ đòi hỏi sẽ tăng lên, lần sau cho cái này nhé, cái kia k cần nữa, mua cái tốt hơn nhé….
Thậm chí người không có khả năng đi lại làm việc cũng bắt đầu chọn lọc đồ được nhận, đẹp thì mặc, ngon thì ăn còn lại nhận nhưng bỏ đi hoặc có ứng xử chưa phù hợp.
Có nhiều người mới làm thiện nguyện khi gặp những điều sự thật không giống với lời kêu gọi hay mình tưởng tượng bắt đầu buồn bã hụt hẫng cảm thấy như bị dội nước lạnh lên đầu hay cao hơn là sự phản bội. Gặp phải sự đòi hỏi mà cảm thấy nặng nề. Tấm lòng thiện nhiện trong sáng bắt đầu bị lung lay.
Nhất là khi gặp chuyện cán bộ ăn chặn, gom đồ thiện nguyện các đoàn lại để bán cho dân những thứ có giá trị, thu lợi bất chính; nhiều người làm thiện nguyện đã bắt đầu vẩn đục, hoặc đi theo sự sai trái hoặc bắt đầu mất niềm tin vào cuộc sống.
Nhiều người không tin vào các tổ chức nhân đạo, từ thiênh nữa, họ tự lên đường với mong muốn đến tận nơi đưa tận tay..cũng có nơi khiến họ cảm thấy hài lòng, cũng có nơi họ cảm thấy hụt hẫng và dần hiểu ra chân lý của thiện nguyện.
Nhiều người nói: Làm từ thiện để Tâm mình được an còn họ nhận ra sao là duyên phận của họ. Không sai nhưng chưa hẳn đúng.
Bởi sự cho đi nếu sai chỗ sẽ khiến biến đổi sự vật và môi trường. Tình cảm hay vật chất, ý thức hay sự quan tâm đều như vậy.
Thảo Thành Lệ!
Khi bạn đang quan tâm, đang cho đi bỗng nhiên dừng lại. Chỉ có 1% người khác nghĩ rằng Bạn bị ốm mệt hay có sự cố gì rồi và cầu mong bạn bình yên. 99% còn lại nghĩ rằng bạn không còn yêu thương quan tâm họ nữa, đã ghé bỏ họ hay quên họ hoặc đi tìm các nơi mới để làm thương hiệu, lấy cái danh rồi và sự oán trách bắt đầu.
Thậm chí còn những suy nghĩ tồi tệ hơn.
Đôi khi sự quan tâm cho đi quá của bạn sẽ tạo ta sự lười nhác, trồng chờ, phụ thuộc đòi hỏi phía bên nhận. Và đây là nghiệp do bạn tạo ra. Tưởng làm việc tốt mà không tốt.
Tròn suy nghĩ con người ai cũng mong được nhận nên sự cố gắng vươn lên chỉ xuất hiện khi vào cùng cực hoặc được thúc đẩy mạnh mẽ từ nhu cầu lớn nào đó.
Bởi vậy, cho đi vừa đủ, động viên, rõ ràng, khẳng khái và có lộ trình quan trọng hơn khối lượng ồ ạt cho đi. Tìm ra giải pháp lâu dài và đồng hành là quan trọng.
Trong bất cứ việc gì, mối quan hệ ghì đều cần đảm bảo sự cân bằng tương đối. Khi mất cân bằng cho và nhận quá nhiều, sẽ như núi lửa phun trào. Gây ra tai họa cho muôn nơi muôn người.
Một ai phải chịu đau khổ là nghiệp là thử thách họ phải trải qua.
Một ai được sống hạnh phúc là phúc lộc họ được hưởng.
Khổ tận cam lại, Phúc Họa Tận Cùng Lưỡng Nghi Sinh Cực đổi chiều, bởi thế cái gì vừa đủ là tốt, quá đều sinh họa, chưa phải bây giờ thì là sau này. Tích thiện cũng vậy, chưa nhận sẽ nhận.
Đủ về lượng sẽ chuyển đổi về chất!
Dã tràng xe cát Biển Đông
Phúc này chưa đặng xin chờ Xuân sau.
Quang Minh 2021, 10.3 Nhớ Cội Nguồn có đôi lời bộc bạch.